Featured

Chuyển nhà


Chuyển về đây: https://www.facebook.com/chefscribble/

[Movie] The Fabelmans (2022) – Shortcomings (2023)


Đây là hai bộ phim rất khác nhau nhưng lại đồng cảm với bản thân mình cùng một lý do: cả hai đều là câu chuyện về mâu thuẫn giữa việc phải thực tế và việc rũ bỏ tất cả và đốt mọi thứ vào sự nghiệp điện ảnh.

 

Cả Sammy trong “The Fabelmans” và Ben Tagawa trong “Shortcomings” đều muốn trở thành đạo diễn. Cả hai đều chọn đứng mấp mé tiệm cận giấc mơ của mình thay vì chủ động theo đuổi nó quyết liệt. Sam làm phim ngắn với bạn bè con Ben làm việc ở một rạp phim nghệ thuật. Điều này giúp họ gần vừa đủ với điện ảnh nhưng cũng đồng thời không quá xa “thực tại” với những lo âu về kỳ vọng gia đình và tài chính. Cả hai đều khao khát có thể trút bỏ mọi thứ và tự do lao theo thôi thúc nghệ thuật bên trong, được chìm đắm hoàn toàn trong đam mê cháy bỏng đó. Một mâu thuẫn hoàn toàn không dễ giải quyết. Nghệ thuật là nguồn sống của họ. Thế nhưng, nó không thể giúp họ trả hóa đơn hay kiếm bữa ăn.

 

Cái kết của hai bộ phim cũng khá tương đồng. Cả Sam và Ben cuối cùng cũng dám bắt đầu theo đuổi sự nghiệp làm phim. Khác là với Ben, đây là cái kết mở, còn với Sam, vốn là ẩn dụ cho đạo diễn lừng danh Steven Spielberg, cái kết viên mãn sẽ nằm trong tầm tay.

 

Cũng là một người kẹt trong hoàn cảnh tương tự hai nhân vật trên, mình chỉ muốn có được cái gan lao đầu giống họ.

[Review][Movie] You Won’t Be Alone (2022)


Phim sử dụng các yếu tố của dòng phim kinh dị để kể một câu chuyện slice-of-life và coming-of-age tuyệt vời. Bộ phim đặt ra câu hỏi vì sao cuộc đời lại đáng sống. Phim đi tìm câu trả lời qua hành trình của Nevena, một cô gái trẻ được nuôi lớn biệt lập và một phù thủy. Nevena tượng trưng cho tuổi trẻ và sự ngây thơ, đại diện những lí do vì sao cuộc đời đáng sống. Phù thủy là một bà già, tàn nhẫn và đầy mưu mô, đại diện cho những đau khổ trong cuộc sống. Dù phù thủy là phản diện, bộ phim thể hiện bà dưới lăng kính cảm thông chứ không đơn thuần độc ác hay đáng sợ. Phù thủy chỉ là những phụ nữ bị xã hội ruồng bỏ, chỉ mong tìm được hạnh phúc đơn giản, tình yêu và sự chấp nhận. 

Mẹ ruột Nevena nuôi lớn cô trong một hang động, tách biệt với thế giới bên ngoài do sợ rằng phù thủy sẽ bắt mất con gái mình. Bà hy vọng có thể bảo vệ cô khỏi những điều tàn ác ngoài kia nhưng cuối cùng, bà thất bại. Điều này cho thấy không có gì có thể cản bước số phận và không cha mẹ nào có thể bảo vệ con mình mãi mãi. 

Phù thủy bắt Nevena là Maria. Bà không thể chịu đựng nổi sự vụng về và trẻ con của Nevena, kết quả của việc lớn lên trong cô độc. Không lâu sau đó, Maria bỏ Nevena lại một mình, để cô tự sinh tồn trong thiên nhiên và trong các cộng đồng loài người. Mặt khác, bà vẫn thầm lặng theo dõi cô từ xa. Maria nghĩ rằng để Nevena sống với những người khác sẽ khiến cô nhận ra rằng loài người thật sự độc ác, cuộc đời chỉ toàn đau khổ và cô sẽ trở lại sống với bà dưới tư cách phù thủy. Bà muốn dạy Nevena một bài học. Thế nhưng, mọi thứ không diễn ra như Maria muốn. 

Nevena dùng năng lực biến hình để sống những cuộc đời khác nhau dưới những lớp vỏ khác nhau – một người phụ nữ, một con chó, một người đàn ông và cuối cùng là một cô bé. Năng lực này là ẩn dụ cho vòng lặp của cái chết và tái sinh. Để biến hình, Nevena hoặc phải giết sinh vật muốn biến thành hoặc phải sử dụng xác chết. Dưới các hình hài khác nhau, Nevena được trải nghiệm những khía cạnh khác nhau của cuộc sống, nhìn thế giới bằng nhiều góc nhìn đa dạng. Cuối cùng, Nevena chọn ở lại dưới hình hài một cô bé để sống tuổi thơ cô chưa từng có. Cô được có bạn, được sống với nhiều người khác, được yêu. Cô còn có cả con gái. Tất cả những điều đó là những gì Maria khao khát trước khi biến thành phù thủy nhưng lại không có được. Vì thế, Maria trở nên ghen tị và lo sợ rằng Nevena sẽ bỏ bà lại một mình. Để lấy lại Nevena, bà giết chồng cô rồi đến con gái cô. Tuy nhiên, Nevena chọn cứu con gái mình và giết Maria. Sau nhiều năm, Nevena đã nếm trải những điều tồi tệ, thống khổ của cuộc sống nhưng cũng cảm nhận được niềm vui, niềm hạnh phúc đơn giản nó mang lại. Cuối cùng, Nevena chọn yêu thương và cuộc sống của một con người, cho thấy rằng cuộc đời vẫn đáng sống dù có biết bao khổ đau.

[Review][Movie] The Orphanage (2007)


Một bộ phim kinh dị xuất sắc. Xem chưa hết phim thì mình nghĩ, “Việt Nam làm phim thế này cũng được.” nhưng đến cuối phim thì thôi, quá sức. Phim này ngược lại với truyện cổ tích Andersen, vốn bắt đầu với sự thần kì và kết thúc bi kịch. Bộ phim tuy đầy rẫy bi kịch nhưng lại có cái kết ấm áp, dù vẫn lẫn chút bi thương. Bi kịch đầu tiên bắt đầu với Tomas và mẹ. Tomas sinh ra với bộ mặt dị tật. Mẹ cậu bé xấu hổ đến mức cấm cậu bé ra ngoài chơi với bạn đồng trang lứa và luôn phải đeo một chiếc mặt nạ. Bi kịch này dẫn đến bi kịch tiếp theo. Một ngày nọ, Tomas và các bạn ra một hang động ở biển chơi. Các bạn tháo mặt nạ để trông Tomas thế nào. Tomas quá xấu hổ và sợ không dám cho các bạn thấy nên không chịu rời hang rồi chết đuối vì thủy triều dâng. Một bi kịch khác liền tiếp nối. Để trả thù cho con, mẹ Tomas đã đầu độc hết mọi người bạn của cậu bé. Cái kết phim thể hiện việc chữa lành các tâm hồn đau khổ. Như được câu chuyện “Peter Pan” báo trước, Laura chính là Wendy. Các bạn của cô cũng mãi mang hình hài trẻ con. Cuối phim, cô được đoàn tụ với con trai và những người bạn cũ trong hạnh phúc.

[Review][Movie] Audition (1997)


Một bộ slasher quá đỗi tuyệt vời, làm mình thấy rờn rợn khá nhiều lần.

Phim tạo ra cảm giác mông lung bằng việc sử dụng kết cấu thời gian tuyến tính nửa đầu phim rồi đổi sang phi tuyến tính ở nửa cuối phim. Nửa đầu lừa khán giả chắc chắn vào những gì mình đang thấy. Các sự kiện diễn ra theo trật tự thời gian thông thường: vợ Aoyama mất; ông tự mình nuôi con trai lớn; ông tìm người mới; hai người hẹn hò vài lần. Kèm theo đó là sự đe dọa ngầm tăng dần liên quan đến danh tính của Asami. Có điều gì đó kì lạ ở cô gái này. Cô có những hành động kì lạ. Ngôi nhà của cô trống không, trừ chiếc bao bố nổi bật một cách kì dị. Cô có thể liên quan đến một chuỗi án mạng.

Nửa sau phá vỡ kì vọng xây dựng ở nửa đầu. Các cảnh phim mô tả hiện thực và ác mộng được chắp vá một cách ngẫu nhiên theo trật tự phi tuyến tính. Điều này khiến khán giả thắc mắc liệu nửa đầu phim là thực hay là mơ giống nửa sau. Đoạn kết hé lộ rằng sự chắp vá này là do Aoyama mê sảng trong khi bị Asami tra tấn.

Các yếu tố máu me được làm vừa phải, không thái quá đến mức buồn cười. Chỉ đoạn phim Asami cho một người đàn ông ăn nước ói của mình cũng đủ tiễn “The Human Centipede” và hai phần phim “Terrifier” ra chuồng gà.

[Review][Movie] Wind River (2017)


Một bộ phim trinh thám – giật gân buồn tê tái cõi lòng. Không thể nào tả xiết nỗi đau mấy con. Các bậc phụ huynh trong phim cho phép con mình làm những việc hết sức bình thường. Ai mà ngờ cuối cùng lại phải đón bi kịch từ chính quyết định đó. Dấy lên hàng ngàn câu hỏi “giá như”, đổ lỗi cho bản thân cũng quá dễ dàng nhưng không ai đáng phải chịu cảm giác tội lỗi, trừ những kẻ thủ ác.

[Review][Movie] Upside Down (2012)


Thiết lập thế giới trong phim này thật sự tuyệt vời: một thế giới bao gồm hai hành tinh song sinh có trọng lực riêng, tạo nên hai không gian tương phản nhau. Phần hình ảnh và concept không có chỗ nào để chê. Tuy nhiên, phim lại có rất nhiều thiếu sót về mặt cốt truyện. Phim không có kịch tính và cũng không có câu chuyện nốt. Muốn làm phim chỉ để khoe hình ảnh cũng được nhưng phải có một cốt truyện đủ mạnh để tạo hứng thú. Nếu không thì làm sao khán giả có thể hòa mình vào thế giới phim và ngưỡng mộ cách xây dựng thế giới được? Thế giới trong phim này chỉ là phông nền đèm đẹp và không hề định hình hay ảnh hưởng đến cốt truyện, nhân vật.

Có lẽ phim đã hay hơn nếu mâu thuẫn chính là kết quả của thiết lập thế giới. Hai hành tinh chi thế giới ra làm hai nửa – Nửa Trên, nơi sinh sống của người giàu và Nửa Giới, nơi người nghèo sống và bị người giàu bóc lột. Cư dân từ hai nửa không được phép yêu nhau do sự khác biệt về giai cấp. Thêm vào đó, người từ nửa này không thể ở nửa kia quá lâu vì sẽ bốc cháy. Đây là những thử thách dành cho cặp đôi Adam và Eden, gồm hai cư dân sống ở hai nửa khác nhau. Thay vì tập trung vào những thử thách vừa nhắc đến, vốn là kết quả trực tiếp từ thiết lập thế giới, phim là tạo ra một thử thách khác không có chút liên kết nào – Eden bị mất trí nhớ. Có rất nhiều lựa chọn cho mâu thuẫn chính của phim từ chính tiền đề: khác biệt giai cấp, gia đình và danh tiếng của Eden, áp lực xã hội, một hôn phu khác đến từ Nửa Trên, quy định công ty, sự phân biệt mang tính hệ thống, … Trong phim, Adam và Eden không phải vượt bất kì chướng ngại nào để đến với nhau. Hai người hẹn hò ở nơi công cộng. Adam dễ dàng sáng chế ra một chiếc áo khoác giúp anh không bị bốc cháy khi ở Nửa Trên quá lâu. Phim không tạo thử thách để nhân vật vượt qua và đưa tận răng nhân vật cách giải quyết vấn đề, xóa bỏ mọi kịch tính.

Adam nói tình yêu của anh và Eden đã thay đổi thế giới nhưng đó là một câu chuyện khác. Thật điên rồ vì thật sự, điều đó nên là nội dung chính của phim này!

Thế giới trong phim này xứng đáng có cả một series phim.

[Review][Movie] Tro Tàn Rực Rỡ (2022)


Một bộ phim quay đẹp và có nội dung chỉn chu. Phim tạo không khí ngộp thở, tù túng với những góc máy hẹp cùng gam màu xám xịt. Hình ảnh này phản ánh số phận của các nhân vật trong phim. Cuộc sống của họ kẹt trong đau đớn và tội lỗi. Họ sống luẩn quẩn như vậy lâu đến nỗi đau đớn và tội lỗi lại trở thành lí do khiến họ tiếp tục sống, cứ như họ muốn dày vò chính mình vậy. Dù sống cùng nhau nhưng mỗi người đều chìm trong cô độc và bất hạnh. Ngọn lửa ở đỉnh điểm phim cho thấy đau khổ và tội lỗi cuối cùng cũng nuốt trọn họ. Hậu có thể xem là may mắn nhất vì có vẻ như cô cuối cùng cũng có thể thoát khỏi sự cay nghiệt của số phận nhưng cái kết mở lại cho thấy điều đó không chắc chắn. Một trong những phim hay nhất mình xem vào năm 2022.

[Review][Movie] Đêm Tối Rực Rỡ (2022)


Trigger warning: Phim khắc họa hình ảnh tự hại rõ ràng. Những ai mang bệnh tinh thần nên cân nhắc trước khi xem.

Continue reading “[Review][Movie] Đêm Tối Rực Rỡ (2022)”

[Review][Movie] Found Footage


“Verisimilitude” hay “hiệu ứng vẻ thật” là một khái niệm trọng yếu trong điện ảnh. Để tạo ra hiệu ứng này, cần phải sắp xếp các yếu tố cốt truyện, âm thanh và hình ảnh sao cho những gì diễn ra trên màn ảnh tiệm cận đời thật, thuyết phục khán giả thế giới trong phim là thật. Vì điều này nên ly cà phê Starbucks xuất hiện trong Games of Thrones bị xem là lỗi dù là (vì là) phim giả tưởng. Ly cà phê đó không phù hợp với thế giới trong phim. Cách làm phim phải khiến khán giả chìm vào phim, khiến họ quên đi rằng những gì đang chứng kiến là kết quả của sự sắp đặt có chủ ý từ nhà làm phim. Nó không hướng sự chú ý vào chính nó. Một ví dụ là cách biên tập phim liên hồi, không đứt quãng. 

Continue reading “[Review][Movie] Found Footage”

[Review][Movie] Before the Fall (2014)


👉🏻 English version: https://docs.google.com/…/1Oy4IPA7LvWs72WHdNABV…/edit…

Before the Fall (2004) là phim của đạo diễn Dennis Gansel, lấy bối cảnh nước Đức khi chế độ Quốc Xã bắt đầu suy tàn. Câu chuyện xoay quanh Friedrich thuộc tầng lớp lao động. Tài năng quyền anh giúp cậu lọt vào mắt xanh của một giáo viên dạy tại trường nội trú cao cấp, dùng đào tạo con em tầng lớp thượng lưu và những sĩ quan Quốc Xã cao cấp. Bố Friedrich phản đối cậu giao du “với loại người đó” – những ai theo chủ nghĩa Quốc Xã nhưng cậu vẫn nhất quyết theo học. Tại đó, Friedrich gặp gỡ con trai Lãnh đạo Đảng Quốc Xã địa phương, và cuộc đời hai người thay đổi mãi mãi.

Continue reading “[Review][Movie] Before the Fall (2014)”